Cuối tuần… Báo nhỉ?

Cuối tuần qua sự kiện em Thùy Linh cựu thành viên nhóm Thiên thần, SV ưu tú của trường SKĐA, diễn viên triển vọng, MC có tài và vô vàn những danh hiệu khác ví dụ như hot girl trong sạch ít scandal nhất như một thần tượng trong giới trẻ bị đổ sập uỳnh 1 cái chả khác nào rào cản giữa lòng ngưỡng mộ và sự kì thị bị đập vỡ. Cái Topic ảnh cứ tạm được coi là khổng lồ với hơn 200 tấm ảnh về đoàn làm phim và các diễn viên tham gia Nhật Kí Vàng Anh phần 1 và phần 2 của tớ cũng được quay mòng mòng lượng view cho tới thời điểm tớ đang cạch cạch gõ Entry này là gần 135.000 lượt view, nếu admin và mod cùng series hacker tên tuổi ko nhảy vào remove, lock nick và tạm close Topic trong 3 ngày thì chắc chắn số view còn tăng kinh khủng và lượng bài và ảnh xung quanh vụ việc này còn tăng hơn rất nhiều. Chính tớ cũng ko dưng bị hỏi, bị hiểu lầm và cũng chính tớ được biết rất nhiều thông tin mới nhất, tin đồn sớm nhất xung quanh sự vụ này chỉ vì cái lý do post ảnh nhiều đến thế trong Topic (đúng là akay).
Sáng nay ra đường đi chơi PS2 và cắt tóc, lúc hàng báo đi qua rao ời ời “Diễn viên NKVA bị bạn trai tung film khiêu dâm lên mạng đã phải tự tử hiện đang cấp cứu tại bệnh viện Saint Paul. Để biết thêm thông tin chi tiết xin… abc xyz” các con giời đổ xô ra mua còn thằng bạn cứ nhìn mình cười sằng sặc “Ra mua đi để còn cứu mỹ nhân đẩy page view cho hot topic của mày, có khi nhà báo lại tóm hỏi các crazy fan NKVA nghĩ thế nào về vụ việc này cũng nên”.
Đến chết với thị hiếu dân Việt mình, cái chuyện bé bằng cái… ngón chân cái mà thổi nó to ghê gớm, độ hot của vụ việc này có khi còn hơn cả Trấn yểm bùa Sông Tô Lịch dạo rồi, đã thế đi đâu cũng nhan nhản kháo nhau chuyện Vàng Anh từ quán nước, quán cafe, công sở cho tới tuốt tuột chỗ nào có từ 2, 3 người trở lên Mình cũng nể tài PR của mạng Việt Nam. Trong 1 đêm mà cả HN và nửa cái VN này biết tới câu chuyện Vàng Anh trong đó nhiều bác cả đời chả thèm bật TV lên xem chương trình “nhí nhố tợn” ấy mồm ngang mũi dọc thế nào. Cũng nể cả các bác nhà báo viết như pố, ko cần check thông tin báo bảo đúng là phải đúng, lúc trước viết mắng chửi xơi xơi sau đó lại xóa đi thay vào thương cảm đồng cảm, rồi húng lên lại search blog đẻ thêm vài bài dư luận rồi lại quay về tin đồi rồi lại chửi rồi lại khen lại thương lại cảm… đúng là cổ con cú xoay 360 độ chỉ trong chớp mắt. Tự dưng lại nhớ tới cái trò nếu có tiền đầu tư và được PR cho Cty mình tôi sẽ chọn… mà ngày xưa mình từng phát biểu hùng hồn trong bài thảo luận chiến lược nhóm hồi còn học ĐH, hồi đó mình còn định lấy hình tượng Bin Laden để đưa vào sản phẩm là các đôi tông và bán thẳng vào thị trường Mỹ cho cả nước Mỹ bỏ giày đi dép để hàng ngày được tận hưởng cảm giác bước trên xác Bin Laden Nhớ hồi đó hùng biện mà lớp như Trường Cười bắn vặn đủ kiểu cuối cùng nhóm của mình vưỡn được 9,5 Nếu trong tình huống Vàng Anh này mình sẽ tung sp kiểu khác nhưng chắc chắn ko ăn theo cái kiểu thị trường nhà nhà báo báo đều giật tít Vàng Anh rồi nhất loạt hàng bán CD rong gặp ai cũng gạ “Chú có mua film sex Vàng Anh ko?” “Lâu ko hay có 5 phút bọ” “Lâu, tận 4, 5 tối cơ đĩa của cháu xịn hẳn 30 phút” “Thế cơ à? Thế bao tiền” “Lấy rẻ thôi 50 nghìn chú ạ” “Sao mày bán đắt thế? Đĩa lậu có 5 nghìn thôi” “Làm gì có. Đĩa Vàng Anh hiếm lắm 50 nghìn là còn rẻ đấy ạ!” Ôi dời, kiểu tiếp thị Vàng Hoe quá cháu ạ! Chú mày lạ gì trong cái mớ sex cháu mang đi bán đấy toàn là cải lương với dân ca tuồng trèo chả ma nào mua dán giấy linh tinh lên, mày cứ làm như hồi cấp 3 với ĐH chú ko mò vào Chợ Dời ko bằng. Vào đấy suốt để tìm và mua CD ca nhạc đến nhà in băng đĩa lậu ở đâu còn biết chứ làm gà cho bọn mày thịt làm cái gì?
Thôi, Vàng Anh nhiều quá rồi. Giờ Vàng Anh cho nhà báo và pháp luật điều tra và tự sử còn con giời nào thích online tìm link download tự sướng thì mặc kệ. Hôm nay CN nhà đi vắng cả tớ ngồi tớ giở báo cũ ra tớ đọc. So với Vàng Anh tớ yêu bác Sơn “lừa” nổi đình đám đất Hà Thành này một thời hơn, tớ đọc báo đây. Ai thích đọc thì đọc cùng nhưng đừng xúc phạm thần tượng của tớ (tớ mới thần tượng bác ý xong )

————————————————

BÁO CŨ NGÀY HÔM NAY TỚ ĐỌC

Ông được coi là một trong những triệu phú đô la đầu tiên ở Việt Nam ngay từ thập niên tám mươi của thế kỷ trước. Cho đến những năm đầu của thế kỷ này, ông vẫn được coi là một trong những người giầu nhất Việt Nam.

Tôi thực sự không biết bắt đầu câu chuyện về anh từ đâu. Bởi câu chuyện nào của anh mà tôi biết cũng có thể là câu chuyện mở đầu về chính bản thân anh, một người mà theo tôi là vô cùng kỳ lạ. Tôi đã kể một cách rời rạc về cuộc đời anh cho rất nhiều người nghe. Lần nào cũng vậy, khi tôi tạm ngừng kể, thì tất cả những người nghe đều “chết lặng”. Họ không thể tin rằng có một người lạ lùng như thế ở chính thành phố Hà Nội không lấy gì to lớn lắm này.

Lần đầu tiên tôi gặp anh là ở ngôi nhà mà một người bạn tôi thuê ở Bangkok. Bạn tôi là Đỗ Dương Quy, người cùng xã với tôi, lúc đó là người đại diện cho Hàng không Việt Nam ở Thái Lan. Đó là năm 1994. Tôi quá cảnh Bangkok vài ngày để đợi lấy visa vào Mỹ. Ngày đó, Mỹ vẫn còn theo đuổi chính sách cấm vận với Việt Nam, cho nên Sứ quán Mỹ chưa đặt ở Hà Nội.

Bởi thế, cứ mỗi lần đi Mỹ là tôi lại có dịp la cà ở Bangkok ba bốn ngày. Một buổi tối, Đỗ Dương Quy mời tôi đi ăn. Khi đến một nhà hàng rất lớn ở Bangkok, Quy giới thiệu tôi với một người đàn ông nhìn rất trẻ và vô cùng sắc sảo. Đó là Đỗ Công Sơn, cũng là người huyện Ứng Hoà, Hà Tây cùng chúng tôi. Đấy là lần đâu tiên tôi gặp anh. Khi chia tay nhau, anh đưa cho tôi một tấm danh thiếp và nói khi nào về Việt Nam thì đến chơi.

Sau chuyến đi Mỹ ấy trở về, tôi cũng công này việc nọ chẳng có thời gian nào đến thăm anh. Một hôm, tôi thong thả chạy xe trôi theo đường Bà Triệu và nhận thấy có một ngôi nhà cổng r
t lớn mở rộng. Trong sân nhà có hai con sư tử đá khổng lồ. Lùi sâu một chút là một tấm đá hoa cương có dòng chữ mạ vàng Công ty Vinh Hạnh.

Ngay lúc đó, tôi giật mình nhớ ra người chủ của ngôi nhà đó: Đỗ Công Sơn. Trong bữa tối ở Bangkok, anh đã nói sơ qua cho tôi nghe về công ty của vợ chồng anh. Nhưng thực sự lúc đó tôi chỉ hình dung đến một công ty với dăm chục mét vuông diện tích và một tấm biển như mọi tấm biển của các công ty trách nhiệm hữu hạn mọc lên như nấm ở Hà Nội thời đó.

Buổi chiều ấy tôi không ghé vào thăm anh. Và cũng phải một tuần sau tôi mới đến được. Lúc đó, tôi cũng chỉ nghĩ đến thăm một người đồng hương mà tôi đã cùng ăn tối trong một nhà hàng sang trọng ở Bangkok. Khi nhìn thấy tôi, anh nói như chúng tôi đã quen thân nhau từ lâu lắm rồi: “Tưởng ông cóc đến. Bọn văn thơ các ông là kênh kiệu và hay hứa lắm”.

Hôm đó, anh dẫn tôi đi thăm văn phòng làm việc của anh. Sau buổi chiều đó, tôi mới biết một chút ít về anh trong thế giới của những triệu phú đô la từ những tám mươi của thế kỷ trước ở Việt Nam này.

Thi thoảng tôi lại ghé thăm anh. Chúng tôi ngồi nói với nhau đủ thứ chuyện. Có lúc anh ăn mặc như một quý tộc và mang Mercedez đón tôi uống cà phê ở Metropol, có lúc lại ăn mặc giản đơn như một công chức cạo giấy ở Hà Nội rủ rê tôi ngồi vỉa hè ăn chân vịt nướng. Một hôm, anh nói với tôi rằng sẽ kể cho tôi nghe câu chuyện về đời anh và những sự thật trong đời sống thương trường ở Việt Nam.

Nhưng rồi anh lại gọi điện cho tôi và nói: “Tôi không kể nữa, đang còn trẻ thế này mà đã định hồi ký về cuộc đời có khi lại ra đi sớm. Nhiều việc lắm. Chưa chết được”. Và thế là câu chuyện về cuộc đời và những bí mật thương trường Việt Nam của một triệu phú đô la đã không được kể lại.

Quê quán của Đỗ Công Sơn là Đông Lỗ thuộc huyện Ứng Hòa tỉnh Hà Tây. Đây là nơi nổi tiếng về nghệ thuật nấu thịt chó. Lần nào tôi về làm việc ở Ứng Hòa cũng đều được chiêu đãi món thịt chó Đông Lỗ nổi tiếng. Đó là một làng quê thuộc chiêm trũng nghèo nàn.

Đỗ Công Sơn sinh ra ở Hà Nội nhưng lên năm tuổi thì anh được đưa về quê và sống ở đó hết cả tuổi thơ ấu của mình. Một ngày đông giá lạnh, một người đàn bà trẻ cõng một đứa bé năm tuổi về vùng quê đói nghèo ấy và nói: con ở nhà với ông bà để mợ đi chợ, rồi mợ lại về với con.

Nhưng rồi người đàn bà ấy không trở về nữa. Đứa bé năm tuổi ấy chiều chiều vẫn ra ngõ trong những cơn đói lả chờ mẹ. Đứa bé năm tuổi ấy là Đỗ Công Sơn và người đàn bà ấy là người sinh ra anh. Mẹ anh đã yêu một người đàn ông khác và rời bỏ cha anh.

Đỗ Công Sơn luôn luôn là một người đàn ông của lý chí và nguyên tắc. Nếu không lý chí và nguyên tắc như thế, thì anh không thể làm được những điều kỳ lạ sau này. Nhưng những lúc nói về năm tháng ấu thơ, thì lúc nào tôi cũng nhận thấy một đám mây nặng và buồn trôi qua mắt anh. Dù sau này lớn lên anh đã thấu hiểu sự quyến rũ ma quái của ái tình.

Lên bảy tuổi, anh phải tham gia lao động như một người lớn. Anh phải đi nhổ mạ, cắt rạ, cào cỏ, rồi mò cua, bắt ốc. Anh kể rằng anh thường dậy rất sớm để đi móc cua. Vì lúc đó còn bé nên mỗi khi cúi xuống thọc tay vào hang cua là mặt anh chạm bờ ruộng và đôi lúc chạm vào cả phân của một người nông dân đi làm sớm

. Có lần anh đã òa khóc một mình trên cánh đồng buổi sớm. Khóc trong nỗi tủi thân, trong nỗi cô đơn và trong đói rét. Ngày ấy, hầu hết các gia đình ở nông thôn Việt Nam đều đói rét.

Anh kể trong những bữa cơm, nếu anh đưa bát xin xới cơm lần thứ ba, thì chắc chắn anh bị bà cô lấy gót chân day mạnh vào những ngón chân anh. Nhưng vì đói quá mà anh đã từng không chịu rút tay lại. Đói quá có lúc anh đã đốt rơm để hơ chiếc chai đựng mỡ lợn chảy ra để húp. Lửa nóng quá làm chiếc chai bị vỡ toang và cả cục mỡ trong chai rơi xuống bếp tro.

Anh nói suốt tuổi thơ mình, anh cùng những đứa trẻ thôn quê suốt ngày lùng sục những gì có thể ăn được. Lần nào nói chuyện với anh kể cả lúc đang vui nhất và ở một chốn sang trọng nhất, thì tôi vẫn thấy một đám mây nặng và buồn trôi qua mắt anh. Cái đói rét của những năm tháng xa xưa không bao giờ rời bỏ anh trong ký ức.

Chính đó là lý do ngày đêm cháy trong lòng anh khao khát làm giàu. Anh thường nói với tôi: một người nghèo sẽ suốt đời mang theo nỗi nhục và một đất nước nghèo cũng mang theo nỗi nhục. Sự đói rét đã bám theo anh và vô tình thúc giục anh hãy thoát khỏi nó.

Năm 16 tuổi, anh đến thăm cha mình lúc đó đang làm Giám thị ở một trại cải tạo của Bộ Nội vụ (bây giờ là Bộ Công an) ở Hà Tây. Khi anh cùng cha mình đi qua một khu vực mà các phạm nhân đang lao động thì có một phạm nhân già nhìn anh không chớp mắt. Cha anh đã nhìn thấy ánh mắt không bình thường của phạm nhân kia thì vội kéo anh đi.

Nhưng phạm nhân già đó nói với cha anh hãy cho ông ta nhìn lại anh một lần nữa vì ông ta muốn nói với người cha một bí mật của đứa con trai ông. Sau một chút lưỡng lự, Cha Đỗ Công Sơn đã dẫn anh lại trước phạm nhân gìa kia. Phạm nhân gài nhìn Đỗ Công Sơn một lúc rồi nói: “Thưa cán bộ, cậu nhà sẽ trở thành một trong những người giàu có nhất nước này”. Anh không hề để ý đến chuyện đó. Còn cha anh thì tỏ một chút khó chịu và kéo tay anh đi.

Khi lớn lên, Đỗ Công Sơn làm nghề lái xe cho Du lịch Việt Nam. Anh là một trong những chuyên gia về xe hơi nổi tiếng cả trong Nam ngoài Bắc. Dù trùm kín bất cứ chiếc xe hơi nào và cho nổ máy thì anh cũng vẫn biết chiếc xe đó là hãng nào, mới hay cũ và đang có bệnh gì. Những gara nổi tiếng đều biết tên anh. Anh có một thời gian dài làm nghề buôn bán xe hơi cũ.

Nhưng làm mãi vẫn chẳng thấy dấu hiệu trở thành một người giàu. Một lần, anh lái xe cho một tỷ phú Hongkong mà anh cũng không biết. Ông tỷ phú này sang Việt Nam tìm mối làm ăn. Sau gần hai tuần ở Việt Nam, ông tỷ phú buồn rầu trở về Hongkong vì chuyến đi của ông chẳng đạt được kết quả gì.

Trước khi về, ông tặng anh 100 USD vì đã làm việc nhiệt tình và chu đáo cho ông. Mang 100 USD về nhà. Anh dùng đèn soi mãi tờ 100 USD mà không dám tin người ta lại có thể cho anh một số tiền lớn đến như thế. Nhưng rồi chuyện 100 đô la của ông tỷ phú kia cũng dần dần trôi vào quên lãng.

Nhưng vào một ngày của một năm sau, một người đến tìm anh. Khi đ
, vợ chồng anh đang sống trong một ngôi nhà chừng mười mét vuông ở phố Bà Triệu. Người đến tìm anh nói với rằng cái ông tỷ phú người Hongkong kia đã quay trở lại Việt Nam và mong muốn tìm lại anh. Đỗ Công Sơn theo người đàn ông đến khách sạn để gặp ông tỷ phú mà không biết có chuyện gì.

Tôi xin chưa kể ngay cuộc gặp gỡ giữa Đỗ Công Sơn và ông tỷ phú người Hongkong. Bởi tôi đang nhớ tới câu chuyện về ngôi nhà của anh ở phố Bà Triệu. Khi anh còn đang ở trong ngôi nhà đó thì thi thoảng cậu con trai của một người hàng xóm hay đến đứng đái trước cửa nhà anh. Anh sang gặp người hàng xóm và nói về chuyện đó. Hình như hai người có to tiếng với nhau.

Mấy ngày sau, người hàng xóm sang hỏi mua ngôi nhà của anh. Đỗ Công Sơn ngạc nhiên hỏi vì sao anh ta có ngôi nhà đàng hoàng như thế lại hỏi mua cái cơ ngơi bằng lỗ mũi của mình. Người hàng xóm trả lời: “Tao mua để lấy chỗ cho con tao đái”. Một nỗi cay đắng và tủi nhục tràn ngập lòng anh.

Đỗ Công Sơn nói: “Tôi không khóc. Hình như tôi đã khóc hết nước mắt trong tuổi thơ mình rồi. Nhưng tôi thấy nhục. Một trong những lý do để anh ta nói câu đó chỉ vì anh ta nhìn thấy tôi ở trong một ngôi nhà quá ư tội nghiệp trong khi anh ta là một người khá giả”.

Thế rồi sau bao năm lao động hết mình, Đỗ Công Sơn đã đến gặp người đàn ông hàng xóm đặt vấn đề mua ngôi nhà của anh ta. Khi nghe anh nói, người hàng xóm im lặng cúi mặt. Tôi có cảm tưởng anh ta đang đợi một câu nói tương tự từ Đỗ Công Sơn như anh ta đã nói với Đỗ Công Sơn mười mấy năm trước đó.

Nhưng Đỗ Công Sơn bảo: “ Tôi muốn mua ngôi nhà của anh để mở rộng công ty. Tôi trả anh một cái giá xứng đáng”. Tôi biết anh nói vậy là cách nói tế nhị của anh mà thôi.

Nếu anh cũng nói với người hàng xóm là anh mua lại cái nhà đó cho con trai anh đái, thì anh sẽ khó lòng mà mua được. Và Đỗ Công Sơn đã mua được ngôi nhà đó. Một người bạn tôi khi nghe câu chuyện này đã bình luận: “ Đồng tiền đã đánh bại được danh dự con người. Ví dụ ông Sơn trả một tỷ mà người hàng xóm không bán, thì ông Sơn trả ba tỷ. Nếu ba tỷ vẫn không mua được thì 5 tỷ sẽ mua được”. Bây giờ nếu đi qua phố Bà Triệu, bạn có thể nhìn thấy Công ty Vinh Hạnh với một tòa nhà lớn. Và đối diện tòa nhà đó ở bên kia đường cũng là một dãy nhà sang trọng của gia đình anh.


V-Resort, một chi nhánh của công ty Vinh Hạnh

Giờ tôi xin quay lại với cuộc gặp gỡ giữa Đỗ Công Sơn và ông tỷ phú người Hongkong. Khi gặp lại ông khách người Hongkong kia, Đỗ Công Sơn hỏi anh có thể giúp ông ta được việc gì. Ông tỷ phú người Hongkong trả lời là ông cũng chưa biết phải nhờ anh giúp cái gì.

Nhưng trước khi trở lại Việt Nam để tìm kiếm cơ hội làm ăn, ông tỷ phú người Hongkong có nhờ một thầy tử vi người Hoa xem giúp. Thầy tử vi người Hoa khuyên ông nếu muốn làm ăn thành công ở Việt Nam thì hãy tìm gặp lại một người lái xe ở Việt Nam đã giúp ông ta trong chuyến đi đầu của ông ta tới Việt Nam một năm trước đó. Nếu không gặp được người đó thì coi như thất bại.

Bởi thế mà ông tỷ phú người Hongkong đã đến Du lịch Việt Nam và bằng mọi cách nhờ người tìm được Đỗ Công Sơn. Và ông tỷ phú người Hongkong đã thành công với những dự án kinh tế ở Việt Nam. Cũng từ việc đó, con đường kinh doanh của Đỗ Công Sơn bắt đầu lật sang một trang mới.

Tháng 5 năm 1990, thời gian mà Việt Nam vẫn nằm trong chính sách cấm vận của Mỹ, có một sự kiện “động trời” xẩy ra: chiếc Boeing đầu tiên của Hãng Hàng không TEA Thụy Sỹ đã xuyên qua hàng rào cấm vận của Mỹ hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, Việt Nam.

Bay qua thế giới vàng

Nếu ai đã sống trong thời kỳ cấm vận ấy thì mới thấy hết sự kỳ vĩ của sự kiện này. Làm thế nào mà Việt Nam lại đưa được chiếc máy bay khổng lồ ấy hạ cánh xuống Việt Nam, vượt qua một hàng rào kiểm soát phục vụ cho chính sách cấm vận của Mỹ vô cùng ngặt nghèo?

Kỳ vĩ thay, người đưa chiếc Boeing ấy về Việt Nam là một người còn khá trẻ, năm đó anh vừa bước qua tuổi 40. Đó chính là Đỗ Công Sơn, Giám đốc một Công ty Trách nhiệm hữu hạn hoạt động trong lĩnh vực tư vấn, có trụ sở trên đường Bà Triệu. Báo chí hồi đó đã viết rất nhiều về sự kiện này và cho đó là chiến thắng lớn của Việt Nam cả về kinh tế lẫn ngoại giao. Sự kiện đó gián tiếp gửi đi một thông điệp rằng: lệnh cấm vận của Mỹ đã bắt đầu mất hiệu lực.

Nhưng thực ra đó không phải là chiếc Boeing đầu tiên bay về Việt Nam. Trước đó, chiếc Boeing 737200 của một hãng hàng không Hà Lan đã cất cánh để bay về Việt Nam. Khi Đỗ Công Sơn và ông Chủ tịch Hãng hàng không Con rồng vàng của Hongkong vừa đưa chiếc Boeing này hạ cánh xuống sân bay Quốc tế Bangkok, Thái Lan để sau đó bay về Việt Nam, thì Hà Lan nhận được thông báo của Mỹ: nếu Hà Lan không cho chiếc Boeing 737200 quay trở lại Hà Lan thì toàn bộ đường bay của các Hãng hàng không Hà Lan đến Mỹ sẽ bị cắt bỏ hoàn toàn.

Ngay đêm hôm đó, chiếc Boeing 737200 lặng lẽ cất cánh rời đường băng sân bay quốc tế Bangkok, Thái Lan quay trở về Hà Lan. Còn Đỗ Công Sơn một mình xách cặp buồn bã trở về Việt Nam. Khát vọng về những chiếc Boeing mang nhãn hiệu Hàng không Việt Nam coi như bị dập tắt.

Sau này tôi biết chuyến bay của chiếc Boeing 737200 là một chuyến bay đầy bất trắc. Chiếc Boeing đã bay qua vùng vịnh vào thời điểm cuộc chiến tranh khốc liệt nhất. Bất kỳ một quả tên lửa nào cũng có thể lao thẳng vào chiếc Boeing.

Tôi hiểu tâm trạng này vì tôi cũng đã sống trong một hoàn cảnh tương tự. Trước khi Mỹ tấn công Kabul 3 ngày, nhà văn, nhà báo Nguyễn Như Phong và tôi lên đường đi Pakistan để viết về cuộc chiến này. Trước khi đi, có người đã công khai tuyên bố: “Thằng Phong và thằng Thiều sẽ không còn cơ hội quay về Việt Nam nữa”. Nhưng tôi vẫn đi. Vì tôi là một nhà báo và tôi là một người thích mạo hiểm. Tôi chấp nhận mọi
điều có thể xẩy ra.

Chuyến bay từ Bangkok đi Pakistan vào lúc 8 giờ tối chỉ có Như Phong và tôi là người nước ngoài. Tất cả hành khách còn lại là người Hồi giáo Pakistan. Chiếc máy bay lặng lẽ bay vào vùng chiến sự.

Mọi hành khách im lặng. Tôi mang cảm giác đang bay qua vùng chết. Không ai nói trước được điều gì sẽ có thể xảy ra. Giữa đêm, chúng tôi hạ cánh xuống sân bay Lahor ở miền trung Pakistan. Sân bay ngập tràn lính, súng lăm lăm và những boongke bao tải cát đã được dựng lên.

Đỗ Công Sơn kể với tôi khi chiếc Boeing đáp xuống một sân bay ở vùng Vịnh thì giá vàng ở đó giảm xuống chưa từng thấy (giảm khoảng 50% đến 60% so với giá thị trường thế giới). Anh nói chỉ cần đưa Master Card quét một cái là có thể mang về một khối lượng vàng lớn.

Anh có đủ tiền để mua vài trăm ki lô vàng. Nếu mang được từng đó vàng về Bangkok bán, bạn thử hình dung xem anh lãi được bao nhiêu? Anh đã đứng trước “thế giới vàng” ấy và chợt nhớ đến câu chuyện cổ tích về một người quá tham lam lấy nhiều vàng và bị rơi xuống biển vì con chim chở anh ta không đủ sức. Cuối cùng anh chỉ mua một ít trang sức cho người thân và trở về.

Đỗ Công Sơn nói với tôi, trong nghề kinh doanh nhiều lúc người ta thành công là nhờ những vận may lạ kỳ. Anh là người luôn luôn nhận ra tín hiệu của những vận may và luôn tìm cách tận dụng những vận may đó. Đó là khả năng quan sát và phân tích rất quan trọng của những người kinh doanh. Nhưng trong vụ “vàng” ở vùng Vịnh, anh đã phải bước qua vận may đó. Anh nói: “Sau cái màu vàng lấp lánh uy lực kia có thể là cái chết”.

Vụ đưa chiếc Boeing 737200 về Việt Nam không thành đã làm cho Hãng Hàng không Hà Lan tốn hàng trăm ngàn đô la. Và Đỗ Công Sơn tốn dăm bảy tháng trời cho công việc ấy. Nhưng chỉ sau đó ít tuần, ý chí đưa Boeing về Việt Nam lại thúc giục anh lên đường.

Anh lại một mình bay đi Thụy Sỹ để đàm phán đưa chiếc Boeing 767 của Hàng Hàng không TEA Thụy Sỹ về cho Việt Nam. Chuyến ra đi ấy cũng chẳng cho anh một hứa hẹn gì. Nhiều người khuyên anh từ bỏ việc đó. Nhưng anh vẫn quyết chí theo đuổi.

Một lần anh nói với tôi: “Ông ạ, nếu không dám vượt qua cái hố sâu này thì không dám vượt qua cái hố sâu khác. Kinh nghiệm cho tôi thấy rằng: cuộc đời là những cái hố sâu liên tiếp ở trước mặt”. Có phải do ý chí như thế mà anh từ một cậu bé móc cua, từ một người sống trong ngôi nhà khoảng 10 mét vuông mà có kẻ đòi mua để cho con anh ta đái đã trở thành một trong những triệu phú đô la ở Việt Nam không(?)

Và Đỗ Công Sơn đã đến Thụy Sỹ. Chủ tịch Hãng Hàng không TEA đã hết lòng với anh. Hầu như mọi yêu cầu của anh đều được ông chấp nhận. Ông từng nói với Đỗ Công Sơn: “Tôi yêu dân tộc anh vì tôi yêu anh và tôi ủng hộ anh vì tôi ủng hộ dân tộc anh”. Cả hai người cùng những người liên quan khác ở cả hai phía chuẩn bị cho việc đưa chiếc Boeing 767 về Việt Nam trong sự lo âu và hồi hộp.

Phía Mỹ lại biết được kế hoạch đưa chiếc Boeing 767 về Việt Nam và tìm cách chặn đứng kế hoạch đó. Ông Chủ tịch Hàng Hàng không TEA đã đâm đơn kiện Mỹ lên Liên Hợp Quốc vì Hãng Hàng không của ông là một Hãng tư nhân. Theo luật, Mỹ không có quyền can thiệp vào sự hợp tác giữa nước bị cấm vận với các Hãng tư nhân trên thế giới. Ông Chủ tịch đã thắng cuộc sau khi tốn khá nhiều tiền cho việc kiện tụng.

Đỗ Công Sơn và cựu đại sứ Việt Nam tại Pháp Trịnh Ngọc Thái – Ảnh tư liệu

Đỗ Công Sơn là người giao du rất rộng trên thế giới. Một trong những cựu Thủ tướng Australia coi ông như một người bạn, một người em. Lúc nào sang Australia, ngài cựu Thủ tướng chẳng bao giờ chịu cho Đỗ Công Sơn ở khách sạn mà bắt anh về ở trong khu biệt thự rộng lớn và thơ mộng của mình. Rồi các tỷ phú ở Mỹ, Đức, Hongkong, Singapore…

Nhưng trong những người nước ngoài quen biết anh, tôi lại rất nhớ Tom Nova, một tiến sỹ triết học người Đức, một hoạ sỹ và là một… lái xe đặc biệt của Đỗ Công Sơn. Lái xe ở đây không phải là người lái xe như ở Việt Nam. Theo cách gọi của Đỗ Công Sơn thì đây là một kẻ nhiều ý tưởng kỳ lạ và có khả năng nhớ đường như một “con ma”. Mỗi khi anh đi nước ngoài, đặc biệt là Mỹ, thì Tom sẽ bay đến Mỹ để lái xe cho anh.

Tom đã có bằng tiến sỹ triết học, nhưng anh không đi dạy mà chỉ thích ở nhà viết sách và đứng vẽ ở những khu phố cổ ở thủ đô Đức. Tom thích tự do. Với Tom chỉ cần kiếm đủ tiền sinh sống và mua màu để vẽ là mỹ mãn. Tom nói với tôi rằng anh muốn Đỗ Công Sơn trở thành tỷ phú đô la còn cá nhân anh lại chống lại việc trở thành tỷ phú.

Tom nói trên đời mệt nhất là những người có nhiều tiền. Với Tom, hành xử với đồng tiền là một việc khó nhất. Tôi đã uống cà phê với Tom ở Việt Nam và đã ngồi trên xe do anh lái ở Mỹ. Đó là năm 2003, tôi đang làm việc ở Mỹ thì Đỗ Công Sơn sang Mỹ chữa bệnh ở đúng thành phố tôi đang ở. Anh bảo Tom đi tìm tôi. Chúng tôi chạy xe lang thang và nói đủ chuyện.

Và tôi phát hiện bố Tom là một triệu phú sống ở Mỹ. Nhưng hai cha con không thể nào chia sẻ những ý tưởng và khát vọng trong cuộc sống với nhau được. Một người khát vọng có đầy ắp tiền trong nhà băng còn một người đam mê đứng vẽ từng bức tranh nhỏ ở một khu phố cổ quê hương mình và rất hạnh phúc nhận 20 mác cho một bức tranh nhỏ từ một khách du lịch.

Tom không thích những tỷ phú nhưng tại sao lại yêu Sơn và muốn Sơn trở thành tỷ phú đô la. Tôi đã hỏi Tom như thế và anh trả lời: “Tôi không thích các triệu phú hay tỷ phú, nhưng tôi thích con người S
n, thẳng thắn và hài hước, dũng cảm và lãng mạn. Một lý do khác mà tôi thích Sơn trở thành tỷ phú vì tôi muốn Việt Nam cần có thật nhiều tỷ phú đô la, vì Việt Nam đã phải chịu đựng chiến tranh và nghèo đói lâu quá rồi
”.

Và tháng 5 năm 1990, Đỗ Công Sơn ngồi im lặng trên chiếc Boeing 767 rời đường băng của một sân bay quốc tế ở Thụy Sỹ, nơi mà sau này, Đỗ Công Sơn trở lại để bước vào cuộc đấu loại trực tiếp với Thần chết.


Năm 2000, Đỗ Công Sơn mời cựu đại sứ Việt Nam tại Pháp Trịnh Ngọc Thái và tôi tham gia một chuyến đi miền Trung. Đầu tiên tôi từ chối không đi vì có việc. Nhưng anh nói là cần có tôi trong chuyến đi này. Tôi chẳng biết đó là chuyện gì. Việc không biết mục đích chuyến đi đã kích thích máu làm báo của tôi.

Chúng tôi lên đường vào miền Trung sau khi vùng đất này bị một trận lũ lớn gây nhiều thiệt hại.

Thi thoảng chúng tôi dừng lại trước một làng ven đường đi. Một nhân viên của anh mang xuống một thùng các-tông nhỏ và mở ra. Tất cả là tiền mặt. Và đều là loại tiền 10.000 đồng. Các nhân viên lấy tiền mặt ra và đến các nhà dân để tặng họ. Đấy là cách làm từ thiện của anh. Cho đến lúc này tôi mới bắt đầu hiểu mục đích của chuyến đi.

Trên đoạn đường đi tiếp đến Huế, anh hỏi tôi có quen ai ở thành phố không. Tôi có rất nhiều người quen ở đó. Đỗ Công Sơn nói với tôi hãy nhờ một người quen của tôi để tìm một làng ở ngoại ô thành phố Huế bị thiệt hại nặng nhất. Tôi đã gọi cho nhà văn Tô Nhuận Vỹ.

Lúc đó nhà văn Tô Nhuận Vỹ đang là Giám đốc Sở Ngoại vụ Huế sau khi ông thôi giữ chức Chủ tịch Hội văn học Nghệ thuật Huế. Ông đã chỉ cho chúng tôi biết một địa chỉ mà chúng tôi muốn đến. Khi gần đến làng, Đỗ Công Sơn nói với tôi là anh muốn giúp đỡ dân làng một việc gì đó.

Chúng tôi đến ngôi làng bé nhỏ và nhận ra tàn tích của trận lụt trước đó hơn một tháng. Hôm đó cả cựu đại sứ Trịnh Ngọc Thái và Đỗ Công Sơn đều nhất trí bầu tôi làm phát ngôn viên của đoàn. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi có “chức vụ”. Chúng tôi gặp chính quyền địa phương và nhờ mời giúp một số bô lão của làng đến để chúng tôi thưa chuyện.

Chính quyền địa phương vô cùng ngỡ ngàng và không hiểu có chuyện gì. Khi các bô lão có mặt, tôi nói với họ là chúng tôi muốn giúp họ một chút gì đó sau những thiệt hại của cơn lũ. Sau những phút ngạc nhiên và rụt rè, các bô lão nói họ chỉ muốn có tiền để xây lại một trường mẫu giáo để có nơi trông giữ những đứa trẻ cho ba má chúng đi làm. Ngôi trường cũ đã bị lũ tàn phá. Tôi hỏi họ cần bao nhiêu tiền để xây lại ngôi trường đó. Khoảng ba trăm triệu đồng. Đỗ Công Sơn nhìn tôi gật đầu.

Khách sạn Lion ở V Resort của gia đình Đỗ Công Sơn

Chúng tôi chuyển ba trăm triệu tiền mặt cho các bô lão và chỉ xin lại một tờ biên nhận viết trên một tờ giấy học sinh. Đỗ Công Sơn cũng nói thêm với các bô lão nếu sau này cần gì cho những đứa trẻ như đồ chơi chẳng hạn thì cứ viết thư cho anh. Sau này Đỗ Công Sơn nói với tôi vì sao anh chỉ muốn trao tiền trực tiếp cho các bô lão.

Vì anh đã nghe nhiều chuyện không hay về việc sử dụng tiền tài trợ của nhân dân giúp đỡ những người gặp hoạn nạn. Ngay sau chuyến đi miền Trung về, Đỗ Công Sơn vội lên đường đi Mỹ. Anh cảm rất mệt và đau. Bởi lúc đó, anh đang mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo: ung thư.

Khoảng mười năm trước các bác sỹ bệnh viện Bạch Mai đã thông báo cho anh một cái tin kinh hoàng: anh bị ung thư tụy. Đỗ Công Sơn trở về và thông báo cho toàn bộ gia đình và công ty anh. Tất cả mọi người đã khóc. Vì lúc đó anh còn quá trẻ và công việc anh theo đuổi đang rất thuận lợi. Các bác sỹ bắt buộc phải thông báo cho anh biết anh chỉ có thể sống khoảng sáu tháng nữa mà thôi.

Sau những ngày choáng váng, anh quyết định nhận lời thách đấu của Thần chết. Đỗ Công Sơn quyết định bay đến Thụy Sỹ để phẫu thuật. Thụy Sỹ là nơi anh đã mang chiếc Boeing đầu tiên về cho Việt Nam với muôn vàn khó khăn. Nhưng chẳng có khó khăn nào lớn hơn khó khăn phải đấu loại trực tiếp với Thần chết. Nói điều này thật là chuyện hài hước.Trước khi lên bàn phẫu thuật, anh âm thầm nuôi ý chí mình phải thắng trong trận này.

Các chuyên gia ung thư Thụy Sỹ đã giúp anh vượt qua thử thách đầu tiên. Nhưng họ cũng thông báo cho anh rằng: trong cuộc đấu này, anh không thể trụ nổi hai năm. Nhưng anh đã vượt qua từng trận đấu một với Thần chết từng năm một. Hai đấu thủ không một lúc nào rời nhau.

Ba năm, năm năm, rồi mười năm…Hàng năm anh vẫn phải bay sang Mỹ để chữa bệnh. Sau mỗi lần trở về, tóc anh rụng không còn một sợi nào. Anh nằm bệt giường. Nhưng cứ thấy bạn bè đến là anh gắng gượng dậy và lại bắt đầu kể những câu chuyện hài hước. Và khi cảm thấy bớt mệt mỏi, anh lại lao vào công việc.

Có lần tôi thấy anh định đập vỡ điện thoại di động của một người anh họ đang làm việc cho anh. Anh nói: “Trong giờ làm việc thì anh là nhân viên của tôi. Anh phải phục tùng tôi. Còn sau giờ làm việc thì anh sai tôi giặt quần cho anh tôi sẽ phải giặt”. Có lẽ với kỷ luật đó anh mới có thể đưa công ty của anh đến được như ngày nay. Bởi theo anh, trong công việc nói chung và trong kinh doanh nói riêng, nếu rời nguyên tắc, nếu để kỷ luật lỏng ra đến đâu thì thất bại ùa vào đến đó.

Một góc nhà máy nhựa cao cấp Vinh Hạnh của gia đình Đỗ Công Sơn

Tôi vẫn thường nói về một thành công vô cùng quan trọng của Đỗ Công Sơn. Đó không phải là chuyện tiền bạc. Đó chính là chuyện nuôi dạy con cái. Anh có hai đứa con. Tôi là người có lẽ đã già nên luôn luôn bị một suy nghĩ rất không hay ho gì ám ảnh. Đó là cứ nhìn con của những gia đình quá giàu có là tôi lại thường nghĩ đến thuốc lắc và ma túy.

Nhưng một ngày, tôi đang ngồi uống trà với anh thì vợ anh đưa cho anh lá thư điện tử của con trai anh đang học ở Mỹ gửi về mà chị mới in ra. Anh đọc lá thư và đưa cho tôi xem. Đó là thư cậu con trai xin phép bố cho cậu mua một đôi giày mới. Cho đến bây giờ tôi vẫn thi thoảng suy nghĩ về lá thư đó. Một cậu con trai học ở Mỹ nhiều năm và cậu luôn có trong tài khoản cá nhân của mình một khoản tiền không nhỏ nhưng vẫn phải viết thư cho cha mình để xin phép khi tiêu một khoản tiền nào đó.

Hồi đó, con trai anh đang học Đại học Stanford, một trong vài trường đại học danh giá nhất nước Mỹ. Theo tôi biết, đây là trường đại học mà có tiền cũng không phải dễ vào. Đã nhiều lần anh nói với con trai mình rằng nếu học xong đại học ở Mỹ mà không có khát vọng trở về Việt Nam thì việc học hành coi như chẳng có ý nghĩa gì. Anh nói với con: “Nếu không trở về Việt Nam thì con chẳng có gì từ gia đình này cả ”.

Khi Đỗ Công Sơn vượt qua năm thứ mười của cuộc đấu với Thần chết thì chính các bác sỹ ung thư của Mỹ cũng ngạc nhiên. Họ nói, với căn bệnh như vậy mà anh vẫn trụ được một thời gian dài như thế quả là một sự kỳ lạ. Trong thời gian đó, có lúc sức khỏe anh chìm hẳn xuống. Nhưng tôi không thấy anh tỏ ra lo sợ.

Anh nói với tôi có những việc trên đời này là do số phận sắp xếp, còn sự cố gắng chỉ cộng thêm một phần. Nhưng đối với tôi, nỗi ám ảnh đói rét của anh là có thật, cuộc chạy trốn khỏi nghèo hèn của anh là có thật và ý chí vượt qua bệnh tật là có thật. Từng đó cũng đủ cho chúng ta nói một điều gì đó.

Nhưng đến năm thứ 13 thì anh không còn đủ sức cho cuộc đấu với Thần chết. Chẳng ai thắng được Thần chết. Nhưng anh đã không gục ngã nhanh chóng. Anh đã chiến đấu bền bỉ suốt 13 năm với căn bệnh hiểm nghèo. Anh trút hơi thở cuối cùng trong ngôi nhà ở phố Bà Triệu. Thưa bạn đọc, tôi đang viết về anh trước hết là viết về một người bạn, một người đồng hương, viết về một người đã khuất, một người làm được những việc mà tôi không bao giờ làm được cho dù việc đó chỉ là cho gia đình anh chứ chưa nói đến cho xã hội một điều gì đó.

Trước khi mất, anh nói với vợ anh những ý nguyện cuối cùng. Một trong những ý nguyện đó là người viết điếu văn tiễn anh phải là Nguyễn Quang Thiều và người đọc điếu văn đó là Phạm Sơn Dương (Anh Dương là con trai của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng). Vì sao? Vì đó là hai người bạn của anh. Giờ đây anh đã trở về yên nghỉ trên cánh đồng lúa Đông Lỗ quê hương anh, nơi ngày xưa anh từng khóc trong đói rét và trong cô đơn…


Advertisements

~ bởi sonmarki trên Tháng Mười 14, 2007.

16 phản hồi to “Cuối tuần… Báo nhỉ?”

  1. Đỗ Công Sơn – Mãi mãi khắc ghi tên anh. Sống không vì 2 tiếng Việt Nam, đừng sống làm gì … khóc … tuyệt thật … Cho tui xin copy bài này …

  2. Đỗ Công Sơn – Mãi mãi khắc ghi tên anh. Sống không vì 2 tiếng Việt Nam, đừng sống làm gì … khóc … tuyệt thật … Cho tui xin copy bài này …

  3. Đỗ Công Sơn – Mãi mãi khắc ghi tên anh. Sống không vì 2 tiếng Việt Nam, đừng sống làm gì … khóc … tuyệt thật … Cho tui xin copy bài này …

  4. Đỗ Công Sơn – Mãi mãi khắc ghi tên anh. Sống không vì 2 tiếng Việt Nam, đừng sống làm gì … khóc … tuyệt thật … Cho tui xin copy bài này …

  5. Hay quá Đỗ Công Sơn, phải noi gương mới dc … Cuối cùng thì cũng đã có người VN để mình noi gương

  6. Hay quá Đỗ Công Sơn, phải noi gương mới dc … Cuối cùng thì cũng đã có người VN để mình noi gương

  7. Về Vàng Anh, chị ấy mới vào trường em đc có 2 tháng, còn chưa phải thi môn nào, chưa đủ sức trở thành sinh viên ưu đâu ạ =)) anh Sơn hài kinh =))

    Về chú Sơn. Hồi nghe tin chú mất, cũng bàng hoàng cả người, đi viếng chú về vẫn bần thần mất mấy ngày, con người nhiều tham vọng như thế, giá chú còn sống chắc cũng làm được bao nhiêu điều.

    Chú Sơn với Vàng Anh đặt cạnh nhau?

  8. @Trùm Sò: Ừ cậu cứ lấy đi, cũng là tớ search trên báo thôi mà ^^ Yêu quí quá nên comment thật là ghê gớm.
    @Chi Cherry: Ừ một con người đáng khâm phục và học hỏi!

  9. @Hoàng Nguyên:
    Em ko hiểu ý anh rồi, để anh giải thích vậy!
    Về Vàng Anh: Báo chí đồn ầm em ý là thủ khoa khoa đạo diễn trường SKĐA rồi đa tài này nọ mà em chứ anh thì anh chỉ thắc mắc là trường cấp 3 em ý học là trường gì thôi bởi hỏi chả ai biết! Báo chí thổi lên thì đúng là chịu thật, còn chả dám tin vào những gì mình mắt thấy tai nghe mặc dù họ là người mình rất biết nữa, như lột xác ý.
    Về chú Sơn của em: Anh thực sự ngưỡng mộ một con người có ý chí, có nghị lực và có tâm hồn Việt như chú ý chứ em Thùy Linh ko so sánh được với một con người như vậy ko phải vì nhân cách hay cái gì to tát mà vì cách sống hoàn toàn khác nên ko cùng mặt bằng mà so sánh.
    Về lý do tại sao anh viết Entry:
    – Giữa 2 nhân vật có dấu gạch mà em có trùng nhau đâu!
    – Trong tuần qua thế giới mạng nổi lên 2 nhân vật gây xôn xao dư luận chính là việc Thùy Linh đóng NKVA bị post film sex lên mạng và người còn lại dân mạng quan tâm chính là một người có biệt danh Sơn “lừa” là người chủ sở hữu căn nhà 100 tỉ trên phố Hàng Chuối tức là tương đương 6 triệu USD gấp 4 lần căn nhà 1,5 triệu USD mà gia đình Beckham đang sống tại Los Angeles.
    – Hãy xem cách Đỗ Công Sơn dạy con mình lớn, muốn trở thành 1 người có ích trước hết phải có ý chí, tiếp tới phải có tấm lòng và cả lòng yêu nước sau ấy là phải có trí tuệ và biết hành xử có suy nghĩ. Nếu như các bạn trẻ thần tượng 1 con người như Thùy Linh thì có đáng nên chăng là thần tượng những con người như Đỗ Công Sơn? Anh cũng có đọc nhiều Blog nói rằng nên thương cảm cho Thùy Linh hơn là giận em ý, thực lòng thì ko ghét chứ ko thể ko giận được! Còn về độ nổi tiếng và cái sự thần tượng của em ý ntn có thể nhà báo ko viết hoặc nhiều người ko biết thì hãy nên hỏi những bạn trẻ cùng độ tuổi ở Hà Nội cùng lứa với em ý để nhận câu trả lời chính xác nhất còn anh cũng chán chả buồn đưa ra ý kiến gì nữa.
    – Trong blog anh có rất nhiều người làm báo và họ biết anh ngoài đời cũng như trên Blog nói thẳng nghĩ thẳng và phát ngôn thẳng đuột chả vấn đề gì cả. Blog anh ko hot, lượng view ko nhiều, người xem chỉ là bạn bè và những người ko đú đởn, anh tự hào vì điều đó. Bạn bè anh du học ở Anh, Úc, Mỹ, Pháp, New Zealand rất nhiều (trong Blog lại còn nhiều hơn các quốc gia khác nữa) các bạn ý cũng hay ghé Blog anh đọc điều anh muốn anh và các bạn học được từ Đỗ Công Sơn là đừng chê VN nghèo mà bỏ đi, đừng chê lá cờ Tổ quốc ta chỉ có 2 màu vàng và đỏ mà hãy làm cho đất nước ta giàu hơn, dân tộc ta tự tin ngẩng cao đầu hơn và ngôi sao trên lá cờ đỏ Tổ quốc mình sáng hơn. Anh tin các bạn anh đi du học ở rất nhiều nơi trên thế giới tốt nghiệp ĐH và thạc sĩ họ sẽ trở về đất nước làm giàu VN mình vì họ cũng như anh và như chú Sơn của em là người yêu nước và tự hào mình là người Việt Nam em ạ! Anh thích, chính xác hơn là yêu 1 người con gái có tài và có chí cũng có suy nghĩ và những lời nói giống Đỗ Công Sơn nên thực sự anh thấy giới trẻ nên học tập những con người như chú ấy ko phải là kiếm nhiều tiền mà là kiếm thật nhiều tiền và biết khóc khi Tổ quốc ta đau, biết suy nghĩ cho đất nước ta giàu.
    – VN mình ko nhiều người kinh doanh mà yêu thích nghệ thuật, ko nhiều nhà chính trị mà giỏi thể thao, Đỗ Công Sơn là một người rất lạ giỏi kinh doanh và yêu nghệ thuật. Cá nhân anh thấy phục chú ý! Có nhiều điểm anh ko nói là tương đồng nhưng đọc những điều về Đỗ Công Sơn anh thấy một chút anh trong đó, cũng như tất thảy mọi người thôi, nên học tập những người có tài và có đức, có tiền và có tâm. Phải ko em?
    Spoken của anh là “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” mà

  10. Chẹp, biết thêm 1 người.

  11. “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”….. Tuy nhiên đừng mong muốn lòng ai cũng giống lòng ai. Bọn nhóc con cấp 2 nó ko thần tượng “hình tượng VA” chẳng lẽ quan tâm chú Sơn, nó đâu có “lớn” được nhanh thế…

    Ừm, biết thêm một người…

  12. topic anh? nao` the’ anh ??? sao e ko biet nhi? ???

  13. Biết làm sao được mà biết chỉ có dân hay tìm ảnh và dân báo chí đài đóm mới hay vào thôi

  14. Ui da hum wa tớ mới xem Vàng Anh… khổ thân con bé, thế là sự nghiệp đi tong rùi… còn tương lai chả bít thế nào… con gái đúng là khổ, sao chả ai chửi chít cha cái thằng hèn tung cái clip í lên nhờ? hix hix

  15. Bạn Hà MC giờ để hình khác tên khác làm tớ chả nhận ra phải vào tận Blog để xem đấy, hóa ra là MC Bản tin tài chính trên VTV hì hì… Dạo này ấy xinh quá đấy hơn cả trên TV
    Con bé sự nghiệp đi tong thì đúng rồi cơ mà cũng là nó nông nổi, có ai xem cái đấy mà bảo là 19 tuổi em ý mới biết yêu đâu, hic, sớm hơn là cái chắc còn thằng tung clip lên mạng nếu khởi kiện mà phát hiện thì đền ốm chưa kể có thể bóc lịch ý chứ (tớ nghĩ vụ này em Linh có thể khởi kiện được)

  16. dọc bài báo về Đỗ Công Sơn này hay thật
    em đọc xong cũng thấy khâm phục bác ý 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: